WritebyLinh


Chương 1

Ta tên là Phùng Tri Thư, cái tên được đặt theo ý tứ “Cầm, Kỳ, Thi, Họa”. Trên ta còn có hai tỷ tỷ, dưới một muội muội.

Đừng hiểu lầm, đây không phải là cái phúc của nhà đông đúc con cái đâu.

Thân là thứ nữ của một gia đình thường nhân, sống trong Phùng gia nơi mọi chuyện đều đặt lợi ích lên hàng đầu, hậu viện có hơn chục vị tỷ muội tranh đấu không ngừng. Thực ra, cuối cùng còn sống sót được cũng chỉ có bốn tỷ muội chúng ta.

Từ khi bắt đầu có nhận thức, ta đã hiểu rõ. Kiếp này, không tranh giành thì chỉ có nước mặc cho người ta chà đạp, muốn tròn muốn méo thế nào cũng được.

Xuất thân là chuyện trời định, không thể tranh!

Vậy nên, ta phải tranh một mối nhân duyên tốt, tự mình giành lấy một con đường sống!

Mười mấy năm trời như một ngày, ta dốc sức vun vén. Nhan sắc, phẩm hạnh, tài hoa, cái gì cũng phải nổi bật.

Khó khăn lắm ta mới chen chân được vào giới giao thiệp của quan lại quyền quý.

Cuối cùng, vào năm mười sáu tuổi, dựa vào màn “ngã nước” được sắp đặt công phu, ta đã thành công níu kéo được Thế Tử Vĩnh Ninh Hầu Từ Minh. Hắn buộc phải cưới ta.

Phủ Vĩnh Ninh Hầu này chỉ có một thê một thiếp lại chỉ có duy nhất một nhi tử và một con nữ nhi. So với các nhà huân quý khác, có thể nói là gia phong trong sạch.

Nói tóm lại, có thể gả vào Hầu phủ, ta nằm mơ cũng phải cười tỉnh!

Nhưng có vẻ như ta đã vui mừng quá sớm rồi.

Ngay trong ngày thành thân, ta và Thế Tử còn chưa kịp bái đường xong thì hắn đã nhận được quân báo khẩn cấp từ biên cương và vội vã ra sa trường.

Chưa đầy một tháng, tin dữ ập đến, Thế Tử Từ Minh tử trận.

Ta trở thành góa phụ.

Đúng vào đêm Thất, ta đã nằm mơ. Trong giấc mơ, một cuốn thoại bản nói rằng, ta đang cầm kịch bản của một nữ phụ đ[ộ]c ác!

【 Phùng Tri Thư sau khi quyến rũ Thái Tử, muốn mang thai để vào phủ lại bị Thái Tử phi tống vào thanh lâu, danh tiếng tan nát. Có thể nói là tranh giành đến cuối cùng, tay trắng hoàn trắng tay! 】

Đọc đến dòng chữ này, ta chỉ cảm thấy một vị tanh ngọt xộc thẳng lên cổ họng, lập tức phun ra một ngụm m[á]u tươi.

Mắt ta tối sầm lại rồi chẳng còn biết gì nữa.

Khi tỉnh lại, đã là ba ngày ba đêm sau.

Mẹ chồng ta rưng rưng nước mắt nhìn ta: “Tri Thư à, hóa ra tình cảm con dành cho Tử Thành lại sâu đậm đến thế. Trước đây, ta đã thật sự hiểu lầm con, cho rằng con là kẻ bạc tình bạc nghĩa.”

Tử Thành?

Ta sững người một lát, rồi mới nhận ra đó là tên tự của Từ Minh.

Hóa ra trong mắt bà ấy, ngụm m[á]u ta phun ra này lại là do quá đau lòng muốn tuẫn tiết mà thổ huyết ư?

Ta cụp mắt xuống, cố tỏ ra đầy tiếc nuối: “Con đối với Thế Tử là một mảnh chân tình.”

Lời này nói ra, ban đầu ta chỉ muốn chiếm được lòng yêu mến và sự thương cảm của mẹ chồng, để có chỗ đứng vững chắc trong Hầu phủ.

Thế nhưng không ngờ, mẹ chồng lại đích thân bưng bát th[uố]c bên cạnh, đưa đến tận môi ta: “Mau, uống nóng đi con, bồi bổ lại cơ thể.”

Cái miệng khéo léo như hoa sen nở của ta, lúc này lại trở nên lúng túng.

Sau đó, nha hoàn Tiêu Bồ lén lút kề với ta: “Thế Tử phi, thực ra ba ngày nay, Hầu phu nhân ngày nào cũng đến thăm người, tự tay đút nước đút th[uốc], không hề giao phó cho ai cả.”

Lòng ta chợt thấy nhói lên nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên đáp: “Ồ.”

Nếu nói ta đang cầm kịch bản của nữ phụ đ[ộ]c ác thì bà mẹ chồng ta – Minh Huệ Công Chúa, chính xác là người có kịch bản nhân vật chính thắng lợi trọn vẹn.

Bà ấy là muội muội ruột của đương kim Hoàng Thượng, nữ nhi út của Thái Hậu hiện tại. Sinh ra đã ngậm thìa vàng, là cành vàng lá ngọc được nâng niu trong lòng bàn tay.

Khổ sở lớn nhất mà bà ấy từng trải qua trong đời, có lẽ là chuyện hôn nhân năm xưa.

Thuở ấy, Minh Huệ Công Chúa Triệu Dao, bỏ qua hàng loạt con cháu quý tộc trong triều lại nhất quyết đòi gả cho Vĩnh Ninh Hầu Từ Chấn, người lúc đó chỉ là một tiểu tướng.

Vì chuyện này, bà đã khóc lóc, tuyệt thực, ép đến mức Thái Hậu và Hoàng Thượng phải gật đầu đồng ý.

Ta cứ tưởng Minh Huệ Công Chúa phải là một người đanh đá, cay nghiệt mới phải.

Nào ngờ, tính cách bà ấy lại cực kỳ mềm mỏng và đối đãi với người khác vô cùng chân thành.

Chân thành đến mức, những thủ đoạn đấu đá nội tâm của ta, trước mặt bà ấy chẳng có chỗ nào để che giấu.

Cứ nói đến chuyện năm xưa ta cố tình ngã xuống nước để gả vào Hầu phủ. Ban đầu Vĩnh Ninh Hầu một vạn lần không đồng ý, cho rằng một thứ nữ nhà buôn như ta không xứng với Thế Tử Hầu phủ.

Ngược lại, chính mẹ chồng ta là người đã mở lời: “Tri Thư, đứa trẻ này hồi trước ta đi phát cháo đã gặp nó rồi.”

“Lúc đó, có một bà lão nôn thốc tháo lên người nó nhưng nó không hề ghét bỏ, trái lại còn tỉ mỉ lau rửa cho bà lão ấy.”

Bà ấy nào có hay, đó cũng chỉ là một màn kịch thôi sao?

Suy đi tính lại, cuối cùng ta quyết định buông xuôi.

Mặc dù ngày nay, cả Thánh thượng và Hoàng Hậu đều đã mở lời vàng, khuyến khích nữ nhân tái giá, ngay cả góa phụ xuất giá lần nữa cũng không ai dám dị nghị.

Nhưng kể từ sau trận bạo bệnh đó, chút chí khí trong lòng ta dường như đã bị dập tắt sạch.

“Tranh đấu qua lại, cuối cùng cũng tay trắng sao?”

Chỉ bằng cứ ở lại Hầu phủ dưỡng già thì hơn. Mẹ chồng nhân hậu như vậy, xét tình nghĩa trước đây, chắc chắn sẽ không bạc đãi ta. Tuổi xế chiều hẵn cũng sẽ được êm đềm, thuận lợi.

Nhưng rõ ràng, ta lại vội nói sớm quá rồi.

Mẹ chồng có tính tình tốt đến đâu đi chăng nữa thì trong Hầu phủ vẫn còn một vị chẳng hề biết nghĩ.

Cha chồng ta, Vĩnh Ninh Hầu Từ Chấn là một nhân vật truyền kỳ.

Ông không xuất thân từ tầng lớp quý tộc, ban đầu chỉ là nhi tử một người thợ mộc, từ nhỏ sống cùng mẫu thân góa bụa. Toàn bộ cuộc sống chỉ nhờ vào việc mẫu thân ông đi giặt giũ thuê cho người ta để nuôi ông khôn lớn.

Sau này, ông tòng quân. Bằng sự gan lỳ và dũng khí hơn người, ông đã tự mình chiến đấu trên chiến trường, từ một vô danh tiểu tốt một mạch leo lên vị trí Hầu gia.

Cũng chính nhờ sự can đảm và nghị lực như vậy, ông đã được mẹ chồng ta, người khi đó còn là Công Chúa nhìn trúng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhất quyết không chịu gả cho ai khác.

Chỉ tiếc là, thân mẫu của Từ Chấn, tức là tổ mẫu phu quân ta đã khuất, ngay từ đầu đã không vừa lòng với người nhi tức xuất thân hoàng gia này.

Ba năm đầu mẹ chồng ta gả vào Hầu phủ, bụng vẫn chưa có tin vui.

Tổ mẫu phu quân bèn lấy lý do “Bất hiếu có ba, không con nối dõi là lớn nhất” để ép Từ Chấn nạp thiếp.

Vị thiếp đó chính là biểu muội xa của Từ Chấn. Nghe nói những năm Từ gia còn khốn khó, nhà người vị biểu muội này đã từng giúp đỡ không ít, coi như là có ơn với Từ gia.

Chữ “Hiếu” đè nặng trên đầu, không ai dám nói một lời phản đối.

Chỉ là ngần ấy năm qua, trong phủ vẫn chỉ có Đại tiểu thư Từ Kiều và Thế Tử Từ Minh, đều là do mẹ chồng ta sinh ra.