Hôm đó, thấy trong người khỏe hơn một chút, ta nghĩ nên qua sớm để trò chuyện với mẹ chồng nhiều hơn.
Vừa bước vào cổng viện, ta đã thấy cha chồng, Vĩnh Ninh Hầu Từ Chấn, mặt mày giận dữ, sải bước đi ra.
Lòng ta thắt lại, vội vàng đẩy nhanh bước chân vào nội thất thì thấy mẹ chồng đang ngồi bên cửa sổ, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.
Ta tiến đến đỡ lấy cánh tay bà, khẽ hỏi: “Mẫu thân, có chuyện gì vậy ạ?”
Mẹ chồng vội vàng đưa tay lau nước mắt, cố gượng nở một nụ cười: “Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Làm sao mà ta tin được, chỉ đôi ba câu đã moi ra được sự thật.
Thì ra là do mấy hôm trước, Tạ di nương ở Đình Lan Uyển lại tái phát bệnh t[ì]m, phải mời đại phu đến xem. Nha hoàn trong viện di nương ấy đến kho lấy th[uố]c, không may mấy vị th[uố]c đối chứng vừa hết, chưa kịp bổ sung.
Bệnh tình của Tạ di nương vì thế mà nặng hơn một chút, nha hoàn quay đầu lại liền thêm dầu thêm mỡ đi mách với cha chồng.
Ta nghe xong liền nhíu mày: “Bệnh t[i]m của Tạ, tháng nào cũng tái phát một lần, trên dưới phủ này ai mà không biết? Kho th[uố]c thỉnh thoảng bị thiếu cũng là chuyện thường, sao lại khiến phụ thân nổi cơn thịnh nộ đến vậy?”
Tạ di nương chính là người biểu muội xa của cha chồng.
Mẹ chồng rũ mắt xuống: “Lúc đó ta nghe xong cũng sốt ruột, nên… nên không nhịn được mà mắng ông ấy vài câu, nói ông ấy không phân biệt nặng nhẹ chỉ biết bênh vực người ngoài.”
Ta: “Ồ?”
Mẹ chồng lại như đang mắc kẹt trong suy nghĩ cũ: “Nếu năm đó ta không dựa vào thân phận Công Chúa, e rằng người này căn bản sẽ không đồng ý lấy ta.”
Ta thầm nghĩ, mẹ chồng ta lần này thật sự đã nghĩ sai rồi.
Vĩnh Ninh Hầu Từ Chấn là người có tính cách thế nào cơ chứ?
Nếu năm đó không phải tự ông ấy gật đầu thì dù có là Hoàng Thượng ban hôn, e là ông cũng có thể nghĩ ra cách để từ chối.
Theo ta thấy, chuyện này càng giống như một trò đùa nhỏ của cha chồng, thỉnh thoảng lại gây chuyện để mẹ chồng bận tâm đến mình.
Kết quả là lần nào ông ấy cũng tự mình bị chọc tức.
Dù sao thì, trước khi đến đây ta cũng đã nghe ngóng. Kể từ khi tổ mẫu qua đời, cha chồng chưa hề đặt chân đến bất kỳ viện nào khác.
Ta dùng những lời lẽ dịu dàng, ôn tồn khuyên nhủ rồi tìm vài chuyện thú vị trong phủ để chọc cười bà ấy. Mẹ chồng ta vốn không phải là người thù dai, chẳng mấy chốc đã giãn hết cau mày, trên mặt lại nở rộ nụ cười.
Ta tiện miệng nói: “Hay là ngày mai khi người đi thăm Tạ di nương, con đi cùng người nhé.”
Cái bệnh “tâm tật” của Tạ di nương này quanh năm suốt tháng cứ treo trên miệng, th[uố]c men trong phủ cứ như nước chảy đổ vào viện bà ta, chưa bao giờ đứt đoạn.
Mẹ chồng nghe vậy thì khựng lại rồi gật đầu cười: “Cũng tốt, có con đi cùng, đường đi cũng bớt cô quạnh.”
Ngày hôm sau, ta cùng mẹ chồng đến Đình Lan Uyển. Vừa bước vào cổng viện đã ngửi thấy mùi th[uố]c nồng đậm.
Tạ di nương nửa tựa trên giường, mặt tái nhợt như tờ giấy. Thấy chúng ta, bà ta liền cố gắng chống người dậy.
Mẹ chồng ta vội vàng tiến tới giữ bà ta lại, giọng điệu ôn hòa: “Muội muội mau nằm xuống nghỉ đi, cẩn thận thân thể. Hôm qua nghe nói muội không khỏe, lòng ta cứ thấp thỏm mãi.”
Tạ di nương nói với giọng yếu ớt như hơi thở sắp tắt: “Làm phiền tỷ tỷ quan tâm. Đều là do thiếp thân vô dụng, bệnh cứ mãi không dứt, uống phí biết bao nhiêu th[uố]c quý của phủ lại khiến Hầu gia phiền lòng, cũng làm tỷ tỷ khó xử.”
Ta đứng một bên im lặng quan sát, ánh mắt lướt qua bát th[uố]c gần như chưa động đậy trên bàn rồi lại liếc sang mấy cái hộp th[uố]c rỗng nằm khuất trong bóng râm dưới bệ cửa sổ.
Sau khi ra khỏi Đình Lan Uyển, ta lấy cớ quên mang khăn tay để mẹ chồng về trước, còn mình thì đi về phía nhà bếp.
Ta hỏi bừa một câu: “Bã th[uố]c trong viện Tạ di nương vừa rồi đổ ở đâu vậy?”
Ma ma giúp việc đáp: “Chắc là vứt ra ngõ sau rồi ạ.”
Ta xoay người đi về phía ngõ sau.
Ngõ sau Hầu phủ thường có mấy bà lão đi thu nhặt phế liệu ra vào. Vừa đi gần đến nơi, ta đã nghe thấy hai ma ma đang tán gẫu: “Bã th[uố]c ở Đình Lan Uyển vẫn là quý nhất, bên trong luôn còn mấy thứ tốt chưa được nấu kỹ. Gom lại mang ra tiệm th[uố]c, tháng nào cũng đổi được kha khá bạc đấy chứ.”
“Chẳng phải sao? Nghe nói cháu trai xa của Tạ di nương mắc nợ c-ờ bạ-c, toàn bộ dựa vào đống th[uố]c này để lấp lỗ hổng đấy…”
Thảo nào th[uố]c quý trong phủ cứ như nước chảy đưa vào mà bệnh tình của Tạ di nương vẫn mãi không thuyên giảm.
Thì ra, phần lớn những dược liệu quý giá được chọn lọc kỹ càng kia đều chưa hề lọt được vào miệng bà ta.
Nếu không phải mấy ngày nay trùng hợp ta đổ bệnh và cần dùng đúng mấy vị th[uố]c đó thì e là đối phương vẫn chưa để lộ sơ hở như vậy.
Sau cùng, ta vẫn quyết định không trực tiếp kể cho mẹ chồng nghe chuyện Tạ di nương bu-ô-n l-ậ-u th[uố]c.
Tốt hơn hết là cứ để cha chồng tự mình phát hiện. Nếu cha chồng không để tâm, ta sẽ tự mình âm thầm xử lý sau.
Ta tìm được tên tiểu đồng giúp Tạ di nương bí mật vận chuyển th[uố]c ra khỏi phủ để đổi lấy tiền bạc. Chỉ cần một chút mánh khóe, ta đã khiến hắn “tình cờ” mắc phong hàn, không thể cử động được làm chậm trễ việc giao tiền đến hai ngày.
Người cháu trai đang chờ tiền để trả nợ c-ờ bạ-c, đợi mãi không thấy động tĩnh, cứ ngỡ Tạ di nương cố tình giữ lại không đưa. Hắn liền chẳng thèm kiêng nể gì, mò thẳng đến cổng Hầu phủ chỉ đích danh muốn tìm Tạ di nương.
Càng khéo hơn, lúc hắn ta đang ăn vạ làm loạn ở phòng gác cổng lại đúng lúc cha chồng ta vừa đi bên ngoài về.
Vĩnh Ninh Hầu cả đời chinh chiến sa trường, ghét nhất là sự l[ừ]a dối và bẩn thỉu.
Nghe thấy tên nam nhân nhếch nhác kia la lối trước cổng phủ: “Dì mẫu ta tháng nào cũng đưa th[uố]c đổi tiền, sao lần này lại không đưa?”, sắc mặt ông lập tức tối sầm lại, nặng nề đến mức có thể nhỏ ra nước.
Không cần hỏi thêm, ngọn ngành mọi chuyện đã rõ ràng đến bảy tám phần.
Lúc Tạ di nương xông vào, ta đang cùng mẹ chồng ngắm hoa dưới mái hiên.
Bà ta tóc tai rũ rượi, khuôn mặt lem luốc nước mắt, ánh mắt đầy hằn học nhìn chằm chằm vào hai chúng ta.
Bà ta gào lên the thé: “Phùng Tri Thư! Có phải là ngươi không? Là ngươi cố tình cho người tìm đến phủ, vạch trần chuyện ta dùng th[uố]c đổi tiền! Còn cả ngươi nữa! Triệu Dao!”
Lời còn chưa dứt, bà ta đã nhanh như cắt xông tới, giơ tay định tát thẳng vào mặt mẹ chồng ta.
Ta nhanh mắt nhanh tay, chụp ngay lấy cổ tay bà ta.
Mẹ chồng ta sững sờ nhìn bà ta: “Muội… muội nói gì? Th[uố]c đổi tiền?”
Tạ di nương hét lớn: “Tại sao ngươi lúc nào cũng được như vậy? Là cành vàng lá ngọc, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa! Mọi lợi ích đều thuộc về ngươi! Không tốn chút công sức nào đã cư[ớ]p đi đồ của người khác! Bây giờ nhi tử ngươi ch[ế]t là đáng đời! Đáng kiếp! Đây chính là báo ứng!”
“Chát!”
Ta xoay cổ tay tát cho Tạ di nương một cái, khiến đầu bà ta ngoảnh sang một bên.
Thế Tử Từ Minh, dù ta không có tình cảm với hắn nhưng dù sao hắn cũng là anh hùng hy sinh trên chiến trường, vì nước mà quên thân. Hơn nữa, mẹ chồng ta cũng chỉ vừa mới vượt qua được nỗi đau mất nhi tử.
Cha chồng ta vừa vặn đuổi tới lúc này, nghe thấy những lời đó, sắc mặt ông tái xanh như sắt: “Im miệng! Tạ Đình Lan!”
Tạ di nương đột nhiên vung thoát khỏi tay ta, lao về phía cha chồng, khóc lóc gào thét: “Biểu ca! Năm xưa vì sao huynh cứ phải nạp ta vào phủ? Huynh cho ta hy vọng, để ta nghĩ rằng có thể sống yên ổn với huynh, cuối cùng lại bắt ta sống cô đ[ộ]c như góa phụ!”
Ta vừa đỡ lấy cơ thể mẹ chồng, vừa vểnh tai nghe ngóng bên cạnh.
Cha chồng ta quay đầu lại, ánh mắt lại nhìn thẳng vào mẹ chồng, thở dài nói: “Năm đó, chính mẫu thân ta đã quỳ gối xin ta. Bà ấy nói nhà muội có ơn với Từ gia, không thể để muội phải bơ vơ sau khi phụ quân mất. Trước khi nạp muội, ta cũng đã hỏi ý muội, là chính muội đã gật đầu. Giờ đi đến bước này, chẳng qua là do muội quá tham lam mà thôi.”
Mặt Tạ di nương mất hết huyết sắc ngay lập tức.
Bà ta nhìn cha chồng, rồi đột nhiên bật cười: “Ha ha. Hay cho một câu ‘tham lam’! Hóa ra, ngay từ đầu tất cả đã là sai lầm rồi…”