WritebyLinh


Chương 3

Lời còn chưa dứt, ánh mắt bà ta đột nhiên trở nên sắc lạnh, không biết từ lúc nào đã rút một chiếc trâm bạc ra, nhắm thẳng vào t[i]m mình rồi đ[â]m xuống!

Mẹ chồng ta kinh hoảng kêu lên: “Không được! Đình Lan!”

Cha chồng cũng không ngờ bà ta lại hành động như vậy, sắc mặt đột ngột thay đổi vươn tay ra ngăn cản nhưng đã không kịp nữa.

Ta là người đứng gần nhất.

Dựa vào bản năng, ta chụp chặt lấy cổ tay Tạ di nương.

Ta lạnh lùng nhìn bà ta: “Tạ di nương, di nương muốn dùng một mạng để đổi lấy sự đồng tình khiến cha chồng phải mang mặc cảm tội lỗi cả đời, còn mẹ chồng phải gánh vác tội danh vô căn cứ sao?”

Dù cho cha chồng không hề có ý với Tạ di nương nhưng một sinh mạng nằm chắn ngang giữa hai người, đó vẫn là một rào cản!

Ánh mắt bà ta lập tức tan rã, dần dần không còn giãy giụa nữa: “Ta sống còn có ý nghĩa gì nữa…”

Cha chồng ta trầm giọng nói: “Đưa bà ta xuống, canh giữ nghiêm ngặt, không có lệnh của ta thì không được phép bước ra khỏi Đình Lan Uyển nửa bước.”

Các ma ma giúp việc vội vàng tiến lên, tay chân luống cuống lôi Tạ di nương đi.

Ta hoàn hồn lại, ngượng ngùng hỏi: “Mẫu thân… người có nghĩ con quá đáng không?”

Với sự thông minh của mẹ chồng, chắc chắn bà ấy có thể đoán được đằng sau chuyện này có sự thúc đẩy của ta. Vạn nhất bà cho rằng ta tâm thuật bất chính, cố ý gây ra rắc rối…

Ánh mắt mẹ chồng ôn hòa: “Tri Thư, ta không nghĩ như vậy. Ta ở trong cung nhiều năm, âm mưu quỷ kế nào mà chưa từng thấy qua chứ? Những năm này giữ lại Tạ di nương, chẳng qua cũng chỉ là nể mặt mẫu thân mà thôi.”

Ta nhỏ giọng: “Con chỉ sợ người lo lắng con vượt quá quy củ…”

Mẹ chồng khẽ nói: “Ta chỉ là nghĩ đến Tử Thành, có chút đau lòng mà thôi.”

Ta mở miệng, muốn nói với bà ấy rằng Tử Minh có lẽ vẫn còn sống nhưng lời đến cửa miệng lại bị ta cứng rắn nuốt xuống.

Vạn nhất vì lời nói vô tình này mà làm thay đổi quỹ đạo nào đó, vậy mới thật sự là không ổn.

Tạ di nương Đình Lan cuối cùng bị gửi về quê nhà tĩnh dưỡng. Còn tên cháu trai gây chuyện của bà ta, cha chồng đã đích thân ép hắn cai ngh-i-ện c-ờ bạ-c.

Bề ngoài, sóng gió này xem như đã lắng xuống nhưng những lời nói của Tạ di nương, rốt cuộc vẫn để lại dấu vết trong lòng mẹ chồng ta. Suốt mấy ngày liền, giữa hai hàng lông mày bà luôn ẩn chứa nét u sầu.

Thế là, ta đưa mẹ chồng đến trang viên ngoài thành ở lại vài ngày.

Trang viên thanh tịnh, có ruộng lúa, có hồ nước. Sáng sớm ngắm sương, buổi chiều nghe gió. Sắc mặt mẹ chồng ta mới dần dần giãn ra, thậm chí bà còn tự tay vẽ được vài bức tranh.

Mấy ngày này, cha chồng cũng rất biết ý, không đích thân đi theo mà chỉ thỉnh thoảng nhờ người gửi quà cáp đến.

Tại trang viên, mẹ chồng mới chịu kể cho ta nghe thâm tình đằng sau việc cha chồng nạp thiếp năm xưa.

Tạ di nương Đình Lan vốn đã từng có phu quân. Sau khi phu quân mất, nhà chồng lại khắc nghiệt, thậm chí còn ép bà ta phải lập lời thề thủ tiết trọn đời.

Tổ mẫu phu quân ta, vì nhớ ơn năm xưa Tạ gia đã giúp đỡ Từ gia, lòng không đành nên mới cầu xin cha chồng nạp bà ta. Cha chồng ta vì thế mà rất tức giận.

Mẹ chồng thấy gia đình tiên phu quân của Tạ di nương thực sự quá đáng, lại không chịu nổi lời cầu khẩn liên tục của tổ mẫu phu quân, cuối cùng vẫn để bà ta vào phủ.

Điều này đã trở thành nút thắt giữa hai phu thê suốt hai mươi năm.

Ban đầu, mẹ chồng ta thật lòng muốn chung sống hòa thuận với bà ta. Ai ngờ, cuối cùng lại náo loạn đến mức này.

Mẹ chồng hỏi ta: “Có phải ta thật sự đã làm sai không? Lẽ ra ngay từ đầu không nên để Hầu gia nạp thiếp đúng không?”

Mẹ chồng hỏi ta: “Có phải ta thật sự đã làm sai không? Lẽ ra ngay từ đầu không nên để Hầu gia nạp thiếp đúng không?”

Ta dịu dàng đáp: “Trong lòng cha chồng, từ đầu đến cuối chỉ có một mình người. Việc người thu nhận Tạ di nương là xuất phát từ tấm lòng lương thiện. Chỉ là lòng người khó đoán, người khác dù có được nâng đỡ nhiều đến mấy, cuối cùng vẫn phải tự mình đứng vững mới được.”

Ta chợt nhớ đến mười mấy năm ta đã sống trong Phùng gia.

Thân mẫu ta, vốn là người được thưởng nhân dâng tặng cho Phùng gia, luôn đối xử với ta vô cùng hà khắc.

Từ năm ba tuổi, bà đã ép ta học Cầm, Kỳ, Thi, Họa, cưỡi ngựa, b[ắ]n cung, tính toán… không thiếu sót thứ gì. Khi ta lớn hơn, bà càng dạy ta học những thủ đoạn nơi hậu trạch để chen chân vào giới giao thiệp.

Lúc đó, ta rất ngưỡng mộ những tiểu thư khuê các được cưng chiều trong các gia đình khác.

Thế nhưng, vào lúc hấp hối, bà từng nắm chặt tay ta, dịu dàng nói: “Nếu không muốn đi vào con đường ấy, dù làm một đầu bếp hay thợ thêu cũng được. Tóm lại, phải tự mình đứng vững.”

Ta cũng từng âm thầm tích lũy tiền riêng, nghĩ rằng một ngày nào đó có thể tự mình kinh doanh, thoát khỏi cái lồng Phùng gia đó.

Nhưng kế hoạch chưa kịp thành hình, chỉ một ngày sau khi ta cập kê, ta đã nghe tin phụ thân định gả ta cho một phú thương sáu mươi tuổi làm thiếp!

Thế là, ta bắt đầu vội vã tìm lối thoát.

Chẳng bao lâu sau, ta đã nhắm được một đối tượng cực kỳ tốt.

Thế Tử Vĩnh Ninh Hầu Từ Minh, là người chính trực và chưa có hôn ước.

Ý nghĩ của ta lúc đó rất đơn giản, cũng không dám mong cầu quá nhiều. Có lẽ, chỉ cần cầu được một vị trí tiểu thiếp, giúp ta thoát khỏi miệng cọp thì đã là vạn lần may mắn rồi.

Nhưng hoàn toàn không ngờ, Từ Minh lại đích thân đến tận cửa, trịnh trọng mang sính lễ, dùng lễ nghi của chính thê để rước ta vào Hầu phủ.

Ngày hôm đó, ta và mẹ chồng đang câu cá ở trang viên.

Bỗng nghe thấy một nha hoàn hớt hải chạy vào: “Phu nhân, Đại tiểu thư không ổn rồi! Đại tiểu thư suýt nữa thì sả-y th-ai rồi!”

Chị chồng ta, Từ Kiều tỷ tỷ của Thế Tử Từ Minh, năm năm trước đã thành thân với Trần Thiệu – Đại công tử của Hộ bộ Thị lang, người bạn thanh mai trúc mã của mình. Sau khi thành thân, hai người sống với nhau rất hòa hợp.

Điều đáng tiếc duy nhất là đã thành thân năm năm, Từ Kiều vẫn chưa có thai. Trần Thiệu vẫn kiên quyết không nạp thiếp, một lòng một dạ với thê tử mình.

Mặc dù Trần Thiệu không phải là nhi tử duy nhất của Trần gia, dưới còn hai người đệ đệ. Nhưng mấy năm nay, đã có người ngấm ngầm xì xào rằng phu nhân của Trần Thiệu ghen tuông, chỉ là nể mặt Hầu phủ và Công Chúa mà thôi.

Mẹ chồng ta bật đứng dậy: “Cái gì!? Mau dẫn ta đi!”

Chúng ta vội vàng lên xe ngựa, đi thẳng đến Trần gia.

Hiền tế Trần Thiệu đã đứng chờ sẵn ở cổng, nét mặt mang theo vài phần hổ thẹn. Hắn bước lên nói: “Mẫu thân, là do thê đệ con nói vài câu không hay.”

Ta theo mẹ chồng bước vào nội thất, chỉ thấy Từ Kiều đang nửa tựa trên giường, mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt.

Mấy nha hoàn hầu cận bên cạnh ai nấy đều cúi gằm mặt, hết sức cẩn trọng.

Lòng ta dấy lên nghi ngờ, bèn hỏi: “Trước đây không phải có đại nha hoàn thân cận của tỷ ấy sao? Sao không thấy nàng ta hầu hạ?”

Trần Thiệu khựng lại một chút, nói khẽ: “Chuyện này… mấy hôm trước, phát hiện nàng ta tư thông với người đ[á]nh xe trong phủ, đã trộm đồ bỏ trốn rồi.”

Ta giật mình kinh hãi!

Điều này có nghĩa là hiện giờ, trong phủ Trần gia, Từ Kiều không có lấy một người tâm phúc nào sao?

Chuyện lớn như vậy, họ thậm chí còn không phái người về Hầu phủ báo tin sao?!

Mẹ chồng ta nhìn nữ nhi đang nằm trên giường bệnh, đau lòng vô hạn, nghẹn ngào gọi: “Bảo Châu…”

Bảo Châu là tên gọi thân mật của Từ Kiều.

Từ Kiều khó nhọc mở mắt: “Mẫu thân.”

Mẹ chồng ta nước mắt tuôn rơi: “Bảo Châu, mẫu thân đến rồi.”

Lúc này, Trần phu nhân nghe tin đã vội vàng chạy đến.

Trần phu nhân đã ngoài bốn mươi, nhưng được chăm sóc rất tốt. Cử chỉ, điệu bộ vô cùng mềm yếu, dịu dàng ngay cả ta là nữ nhân nhìn vào cũng thấy rung động.

Vừa đến là bà ta đã vội vã xin lỗi, tư thái hạ thấp hơn bất cứ ai.

Trần phu nhân: “Là do ta quản gia không nghiêm, để thê tử A Thiệu phải chịu ấm ức.”

Bà ta ngay lập tức giải thích rằng, hôm nay chẳng qua là do thê tử của đệ đệ Trần Thiệu tranh giành vài món trang sức nên đã nói vài lời không hay trước mặt Từ Kiều, có chút xúc phạm nàng.

Trần phu nhân nói: “Nữ nhân hỗn xược đó đã quỳ gối ở từ đường để tạ tội rồi.”