Thành thân năm năm, Trần phu nhân cũng chưa từng ép Trần Thiệu nạp thiếp. Xét về mặt mẹ chồng, bà ấy hoàn toàn không thể chê trách được.
Trần Thiệu lúc này cũng quỳ trên đất, giọng đầy hối hận: “Là lỗi của hiền tế. Bảo Châu, ta sai rồi.”
Hắn lại quay sang mẹ chồng, trịnh trọng dập đầu: “Mẫu thân, là con hồ đồ, để Bảo Châu phải chịu ấm ức. Con xin thề, tuyệt đối sẽ không có lần sau.”
Hai cú “đòn liên hoàn” này giáng xuống, vậy mà cũng rắn kìm kẹp được chúng ta! Chậc. Dù sao cũng là chuyện nhà người ta.
Ta hít hít mũi, trước hết nhìn về phía mẹ chồng và Từ Kiều.
Từ Kiều rõ ràng đã có chút lung lay, nàng ta quay mặt đi, khóe mắt rịn ra nước.
Chốc lát sau, Thái y bắt mạch xong, thở phào nhẹ nhõm, nói với mọi người: “May mà dược tính không mạnh, đã uống th[uố]c giải kịp thời, không còn đáng ngại. Phu nhân đã có thai, tuyệt đối không thể chịu kinh sợ nữa.”
“Thật sao?” – Mẹ chồng nghe vậy, mắt tràn đầy kinh ngạc lẫn xót xa.
Ta thoáng thấy bằng khóe mắt, Trần phu nhân và Trần Thiệu trao đổi một ánh mắt với nhau.
Tâm trí ta chợt lóe lên, ta ôn tồn nói: “Nếu đã như vậy, không bằng tạm thời đón tỷ ấy về Hầu phủ tịnh dưỡng vài ngày. Đợi cơ thể khỏe hơn rồi về Trần gia cũng chưa muộn.”
Trần phu nhân khẽ mở đôi mắt đẹp, dịu dàng nói: “Cái này sao được? Người bình thường nào có đạo lý về nhà mẹ đẻ dưỡng thai chứ?”
Ta cũng vờ như không hiểu chuyện thế sự: “Ồ kìa. Người bình thường là người bình thường, nhưng mẫu thân ta là Công Chúa mà? Tỷ ấy là nữ nhi của Công Chúa cơ mà?”
Trần phu nhân: “…”
Ta quay sang Từ Kiều: “Đúng lúc mẫu thân mấy hôm trước cơ thể cũng không khỏe lắm, tỷ ở Hầu phủ, ngay dưới mắt chúng ta, mẫu thân cũng có thể an tâm chăm sóc. Phải không, tỷ tỷ?”
Từ Kiều yếu ớt nói: “Mẫu thân, vậy thì… nghe lời đệ muội, con muốn về.”
Mẹ chồng gật đầu: “Được!”
Thấy vậy, Trần Thiệu quỳ xuống bước tới: “Mẫu thân, là do hiền tế vô dụng, đã để Bảo Châu phải chịu ấm ức. Nàng muốn về nhà mẹ đẻ tĩnh dưỡng, đó cũng là chuyện thường tình.”
Hắn quay sang Từ Kiều, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi: “Bảo Châu. Nàng cứ yên tâm về, đợi khi nàng nguôi giận, ta sẽ đích thân đến đón nàng.”
Ta và mẹ chồng lập tức lệnh cho người thu xếp đồ đạc, tự mình đỡ Từ Kiều lên xe ngựa.
Khoảnh khắc rời khỏi cổng Trần gia, Từ Kiều tựa vào lòng mẹ chồng. Ta ngồi bên cạnh, có chút ghen tị. Không chỉ ghen tị gia thế của Từ Kiều, mà còn ghen tị tình cảm mẫu tử của bọn họ.
Nghe nói lúc Từ Kiều còn nhỏ, mẹ chồng ta sức khỏe không tốt nên nàng ấy được tổ mẫu nuôi dưỡng. Nàng ấy là người rất khuôn phép, tính tình ôn hòa, trước giờ chưa từng tranh cãi với ai.
Lần này lại xảy ra chuyện đến mức phải uống th[uố]c, tuyệt đối không phải chỉ vì mấy món trang sức.
Thế nhưng, những người khác đều nói rằng bên cạnh Trần Thiệu luôn thanh tịnh, chẳng có bóng dáng ong bướm nào. Ngay cả nha hoàn thân cận của Từ Kiều cũng không nói được lý do thỏa đáng.
Còn bản thân Từ Kiều lại im hơi lặng tiếng, trở về viện của mình rồi không chịu ra ngoài. Mẹ chồng ta đành chịu, ngày nào cũng thở dài than ngắn.
Ta: “Đừng lo lắng, mẫu thân!”
Ta thỉnh thoảng mang theo đồ thêu thùa, ngồi bên cạnh bà, lặng lẽ bầu bạn.
Cứ thế được vài ngày, Từ Kiều cuối cùng mới chịu mở lời: “Con nghi ngờ Trần Thiệu ở bên ngoài có người!”
Ta ngẩng phắt đầu lên, gần như không dám tin vào tai mình. Chỉ vậy thôi sao!?
Trong mắt Từ Kiều xẹt qua một tia đau khổ: “Năm năm nay, con vẫn không có thai. Lần này may mắn mang thai rồi, chàng ấy mới ngủ một mình trong phòng, không nạp thêm ai khác.”
“Nhưng con vẫn luôn nghi thần nghi quỷ. Nha hoàn nói chàng ấy có vấn đề, giúp con đi điều tra nhưng cuối cùng lại bị bắt gặp việc nàng ta tự mình bỏ trốn. Con không tin, nhưng bằng chứng lại rành rành trước mắt… Trần Thiệu nói con vì mang thai mà nghi ngờ lung tung!”
Một điều gì đó vụt qua tâm trí ta. Ta khẽ nhíu mày: “Việc không có thai, không nhất thiết là vấn đề của người nữ nhân. Vấn đề cũng có thể nằm ở Trần Thiệu!”
Từ Kiều sững sờ, rõ ràng chưa từng nghĩ đến khả năng này: “Cái… cái gì cơ?”
Ta hạ giọng: “Nếu con trâu đó không có năng lực, thì dù ruộng có tốt đến mấy cũng không thể cày cấy được.”
Từ Kiều há hốc miệng: “Nhưng Trần Thiệu trông có vẻ không có vấn đề gì về sức khỏe, hơn nữa đối xử với ta vẫn luôn rất tốt…”
Ta khinh thường nói: “Nam nhân chỉ cần động đậy môi lưỡi hai cái, là có thể diễn được cảnh thâm tình. Chính vì sự ‘thâm tình’ này, hắn mới khiến mọi người đều đổ hết lỗi lên người tỷ.”
Gió nhẹ nhàng thổi qua, ta ngửi thấy mùi hoa mai trên người nàng ấy. Mùi hương này trước đây ta đã từng ngửi thấy trên người Trần Thiệu.
Phu thê tình cảm hòa thuận, dùng chung một loại hương liệu thì không nói làm gì.
Nhưng mũi ta quá thính, còn ngửi thấy mùi hương này trên cả Trần phu nhân hôm đó nữa!
Từ Kiều đờ đẫn ngồi bên cạnh, hồi lâu không nói nên lời.
Ta vẫn có thể hiểu được tâm trạng của Từ Kiều. Dù năm xưa tổ mẫu từng ép cha chồng nạp thiếp nhưng chuyện tình của Vĩnh Ninh Hầu và mẹ chồng ta vẫn được xem là một giai thoại đẹp.
Từ nhỏ nàng ấy chưa từng trải qua chuyện âm mưu khuất tất nào. Dưới sự ảnh hưởng đó, Từ Kiều cũng khát khao một mối tình như vậy nên mới gả cho Trần Thiệu, người mà nàng ấy hiểu rõ gốc gác.
Trần Thiệu này gia thế tốt, văn tài xuất chúng lại còn giữ mình trong sạch. Bên cạnh không có nha hoàn thông phòng, càng chưa từng đặt chân đến chốn thanh lâu.
Một người như vậy, ai mà chẳng rung động?
Chỉ là, ta lờ mờ nhớ ra rằng. Trong nguyên tác, Từ Kiều hình như cũng ch[ế]t vì t-ự v[ẫ]n.
Ta nhíu chặt mày: “Để ta xem, rốt cuộc Trần Thiệu đang che giấu điều gì.”
Ta dặn dò quản gia, tìm cho ta một người đáng tin cậy, giúp đi tìm nha hoàn đã bỏ trốn của Từ Kiều.
Ngày hôm sau, quản gia dẫn người đến trước mặt ta. Đó lại là một người nam nhân mặt mũi bình thường, thân hình vạm vỡ.
Ta thắc mắc: “Không còn người nào khác sao?”
Cái thân hình to lớn thế này, rất dễ bị phát hiện.
Ông quản gia cười hiền từ: “Thế Tử phu nhân đặc biệt dặn, cần một người hán tử không gây chú ý. Ta thấy Trang Nhị thân thủ nhanh nhẹn, hợp để làm việc này.”
Ta nghi ng[ờ] đ[á]nh giá Trang Nhị. Hắn đứng thẳng tắp, cử chỉ toát lên vẻ tháo vát của người xuất thân từ quân ngũ. Ngoại trừ việc hơi cao ra, những thứ khác thì…
Ta: “Hình như hơi cao.”
Trang Nhị khựng người lại một chút, rồi đột nhiên như bị rút x[ươ]ng sống. Cả người hắn ta coòng xuống, vai rụt lại, ánh mắt cũng trở nên lảng tránh.
Chỉ trong một khoảnh khắc, khí chất của hắn ta đã hoàn toàn thay đổi.
Lúc này, ta hài lòng gật đầu: “Rất tốt.”
Nghe tin ta muốn điều tra Trần Thiệu, mẹ chồng ta cũng rất để tâm, thậm chí còn đích thân mời vị Thái y năm xưa từng khám sức khỏe cho Trần Thiệu trước khi cưới Từ Kiều đến.
Vị lão Thái y râu tóc bạc phơ, thành thật đáp: “Trần công tử thân thể cường tráng, tinh lực dồi dào, tuyệt đối không có bệnh kín.”
Lòng ta nghi ngờ càng sâu sắc hơn.
Suốt mấy ngày liền, Trang Nhị đã điều tra tình trạng sức khỏe, bạn bè qua lại và cả những người hầu từng làm việc ở Trần phủ của Trần Thiệu. Thế nhưng vẫn không thu hoạch được gì, hành tung của Trần Thiệu sạch sẽ như một tờ giấy trắng.
Trần Thiệu còn thỉnh thoảng gửi quà đến Hầu phủ, thái độ thành khẩn, nhiều lần xin Từ Kiều trở về Trần phủ.
Đúng lúc ta đang bế tắc thì Từ Kiều đột nhiên mở lời: “Trần Thiệu… có một người muội muội bị chứng huyễn loạn, lúc nào cũng điên điên khùng khùng. Cứ cách một khoảng thời gian, chàng ấy lại cùng mẹ chồng đến một trang viên ở ngoại ô thành, nói là để thăm muội ấy.”
Mắt ta sáng rực lên, đây quả là một manh mối chưa từng được nghe đến.
Từ Kiều nói tiếp: “Mấy năm ở Trần phủ, mẹ chồng chưa từng khắc nghiệt với con. Chỉ là, có lẽ vì muội muội đó, bà ấy đặc biệt để tâm đến trư[ờn]g tử Trần Thiệu. Việc ăn mặc, chi tiêu đều do mẹ chồng tự tay quán xuyến.”
Ta gọi Trang Nhị đến: “Ngươi đi đến trang viên đó xem sao, xem có thật sự có một người muội muội như vậy không?”
Trang Nhị lĩnh mệnh rời đi.
Chẳng bao lâu sau, hắn trở về, vẻ mặt nặng nề.
“Bẩm chủ tử, trang viên đó đúng là có một người nữ nhân. Nhưng kỳ lạ là, những người hầu ở đó, đều mắc bệnh câm.”
Lẽ nào trong trang viên đó đang giấu người tình của Trần Thiệu? Nhưng tại sao, Trần phu nhân lại che chắn cho hắn?
Ta chợt nhớ lại những chuyện bí mật từng nghe được ở Phùng phủ. Trong đó có một kiểu nam nhân, họ không thích những cô nương trẻ non nớt mà lại mê mẩn những nữ nhân lớn tuổi, chín chắn và quyến rũ.