Chương 5

Ta quyết định đợi thêm một thời cơ nữa để kiểm chứng suy đoán của mình.

Ta nói với mẹ chồng và Trần phu nhân rằng sẽ cho Từ Kiều về sau nửa tháng nữa. Điều này khiến Trần Thiệu yên tâm và sau đó hắn không còn xuất hiện bên ngoài Hầu phủ nữa.

Đến tháng sau, khi Trần Thiệu và Trần phu nhân cùng đi đến trang viên. Ta lập tức dặn Trang Nhị lần nữa lẻn vào điều tra.

Chẳng bao lâu sau, Trang Nhị trở về với vẻ mặt quái dị.

Lúc này, bụng của Từ Kiều đã lộ rõ. Mẹ chồng đang ngồi cạnh, tỉ mẩn bóc quýt cho nàng ấy.

Trang Nhị thấy mẹ chồng cũng ở đó thì khựng lại, theo bản năng muốn rút lui.

Ta giơ tay lên, trầm giọng nói: “Không sao, cứ nói đi.”

Trang Nhị trầm giọng: “Trần Thiệu và mẫu thân hắn, quả thực có gian tình loạn luân.”

“Cái gì!?”

Ta và mẹ chồng đồng loạt thất thanh kinh hô. Từ Kiều mặt mày trắng bệch, bám chặt vào thành giường, nôn khan không ngừng.

Trang Nhị: “Nha hoàn bỏ trốn ta cũng đã cho người tìm thấy rồi, nàng ấy được người ta cứu từ bãi tha ma.”

Bóng dáng một người nữ nhân xuất hiện ngoài cửa.

Từ Kiều vừa nhìn thấy liền nước mắt tuôn rơi: “Huỳnh Nhi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì với ngươi vậy!?”

Đại nha hoàn của Từ Kiều là Huỳnh Nhi khóc nức nở, nhưng miệng không thể phát ra âm thanh nào.

Hai bàn tay nàng ấy cũng bị chặt mất! Thật sự thảm không nỡ nhìn!

Thì ra, nàng ấy vô tình nhìn thấy Trần Thiệu và Trần phu nhân tán tỉnh nhau trong phủ. Bị phát hiện, nàng ấy bị Trần Thiệu ra lệnh đầu đ[ộ]c, đ[á]nh ch[ế]t bằng trượng, sau khi xác nhận không còn hơi thở mới bị vứt ra bãi tha ma. May mắn thay, Huỳnh Nhi đã lén nhịn thở và được người tốt bụng cứu giúp, mới may mắn giữ lại được một mạng.

Từ Kiều khóc không thành tiếng: “Thì ra! Thì ra là như vậy!”

Mẹ chồng ta đập mạnh xuống bàn, giận dữ không kìm được đứng phắt dậy: “Họ…bọn họ dám làm ra cái chuyện cầm thú như vậy sao! Ta sẽ vào cung, cầu xin Thánh thượng gi[ế]t ch[ế]t bọn họ!”

Mẹ chồng vốn tính tình mềm mỏng cũng trở nên cứng rắn.

Ta vội vàng nói: “Mẫu thân, bình tĩnh! Bây giờ không phải lúc hành động bốc đồng, chúng ta phải có bằng chứng!”

Mẹ chồng lại hiếm hoi thể hiện sự mạnh mẽ: “Bảo Châu, con nhất định phải hòa ly! Một gia đình như vậy, chúng ta không cần!”

Từ Kiều vô thức che chở bụng mình: “Mẫu thân, nhưng đứa bé trong bụng con…”

Mẹ chồng nhìn chằm chằm một lúc lâu: “Nếu con không muốn, chúng ta có thể không cần đứa bé này!”

Từ Kiều bất lực nhìn ta, rồi lại nhìn mẹ chồng: “Nhưng… phụ thân có đồng ý không?”

Mẹ chồng kiên định: “Ta sẽ đích thân đi nói với ông ấy! Nữ nhi của ta, tuyệt đối không thể tiếp tục lún sâu vào vũng bùn dơ bẩn như thế này nữa!”

Điều bất ngờ là, khi cha chồng ta nghe xong, ông giận dữ như sấm sét, lập tức rút kiếm đòi đi Trần phủ nói cho ra lẽ!

“Cái nhà Trần gia này đúng là lang tâm cẩu phế!”

Ông cố nén cơn thịnh nộ, dịu giọng nói với Từ Kiều: “Bảo Châu, đừng sợ. Có phụ thân ở đây, ta sẽ chống lưng cho con.”

Chúng ta vốn còn định chờ có bằng chứng.

Nhưng cha chồng lại nói: “Cần gì bằng chứng! Nếu ta ngay cả nữ nhi mình mà cũng không bảo vệ được, vậy ta làm cái chức vị Hầu gia này còn có ý nghĩa gì nữa!”

Ngay đêm hôm đó, cha chồng và mẹ chồng liền vào cung, trình bày mọi việc với Hoàng Thượng, xin được một phong thư hòa ly cho Từ Kiều.

Nghe tin này, Từ Kiều đột nhiên hỏi ta: “Đa tạ muội, Tri Thư. Trước đây ta còn vì chuyện của muội và đệ đệ mà nghĩ muội là người tâm cơ sâu sắc. Nhưng giờ ta mới hiểu, là do chính ta quá khờ dại.”

Có lẽ là do sự ích kỷ muốn chiếm hữu một cách méo mó của Trần phu nhân.

Từ lời kể của Huỳnh Nhi, chúng ta biết được là chính Trần Thiệu đã uống th[uố]c sau mỗi lần gần gũi với Từ Kiều, vì thế nên nàng ấy mới không thể có con. Đứa bé dị tật ở trang viên kia, cũng là nghiệt chủng do hai người đó sinh ra.

Ta nắm lấy tay nàng ấy, dịu dàng nói: “Khờ dại hay không, đều đã là quá khứ rồi. May mắn là ta đã có thể bước ra.”

Tâm cơ sâu sắc thì có sao? Nếu là ta, ta nhất định sẽ làm cho cả Trần phủ long trời lở đất. Càng phải làm cho chuyện của Trần Thiệu rùm beng, xôn xao.

Nhưng nàng ấy đã ngăn cản. Vì vậy, cha chồng ta chỉ tiết lộ sự việc cho quan Phủ doãn Trần đại nhân biết mà thôi.

Sau khi lá thư hòa ly được gửi đến Trần phủ, chẳng bao lâu sau, Trần Thiệu đã quỳ rạp trước cổng Hầu phủ, rơi nước mắt than khóc, một mực nói không chịu hòa ly.

Mãi đến khi cha chồng ta sai người gửi cho hắn một cái hộp.

Hắn xem xong đồ bên trong, mặt mày trắng bệch, cuối cùng mới chịu đứng dậy rời đi.

Bên trong cái hộp đó đựng một chiếc yếm mà Trần Thiệu đã bỏ quên sau lần hắn và Trần phu nhân mật hội với nhau.

Từ Kiều cuối cùng vẫn nén đau thương, bỏ đi đứa bé đó. Dù đã đưa ra quyết định nhưng cả người nàng ấy ngày càng tiều tụy, buồn bã không vui.

Một hôm, đột nhiên có tin Trần Thiệu bị ch[ế]t đuối. Nghe nói thân mẫu hắn ta quá đau buồn, cũng theo con mà đi.

Dưới sự chăm sóc không rời nửa bước của mẹ chồng, sức khỏe của Từ Kiều dần dần hồi phục.

Thấm thoắt, năm mới đã cận kề. Kinh thành khắp nơi giăng đèn kết hoa, không khí Tết ngày càng đậm. Hàng năm vào thời điểm này, mẹ chồng ta đều đích thân ra ngoại ô phát cháo, cứu trợ người nghèo.

Năm nay, đương nhiên cũng không ngoại lệ. Ta và Từ Kiều cũng cùng đi.

Trong số những người đến nhận cháo, không thiếu những người nữ nhân đáng thương bị nhà phu quân không ưa mà đuổi ra khỏi nhà.

Hôm đó phát cháo xong, nhìn người nữ nhân vừa rồi ôm con xin cháo, Từ Kiều im lặng rất lâu rồi đột nhiên mở lời: “Ta muốn giúp họ. Nếu không có gia thế Hầu phủ làm chỗ dựa, có lẽ đến giờ ta vẫn còn bị l[ừ]a gạt trong lời nói dối của Trần gia suốt đời, đừng nói chi đến việc hòa ly thành công.”

Ta kiên định gật đầu: “Được.”

Mùa xuân đến, dưới sự hỗ trợ tài chính của mẹ chồng, ta và Từ Kiều đã mở một xưởng thêu.

Xưởng thêu này chủ yếu nhận nuôi những người nữ nhân không nơi nương tựa. Từ Kiều dạy họ thêu thùa, để họ có được một nghề, có thể tự nuôi sống bản thân bằng chính đôi tay mình.

Các sản phẩm thêu được thương nhân thu mua, bán đi khắp kinh thành.

Một hôm, nàng ấy đột nhiên nói với ta: “Tri Thư, muội cũng đến xưởng thêu dạy một khóa đi.”

Ta nghi hoặc chỉ vào mình: “Muội ư?”

Kỹ năng thêu của ta chỉ ở mức tạm coi là ổn mà thôi.

Nàng ấy lại gật đầu, ánh mắt lấp lánh: “Muội hãy dạy những cô nương đó cách nhận biết các chiêu trò phổ biến của nam nhân, đừng để thêm nhiều cô nương bị lời ngon tiếng ngọt l[ừ]a gạt nữa.”

Ta chợt vỡ lẽ: “Được!”

Trong lòng cũng có chút lạ lùng, hóa ra những thứ ta học ở Phùng phủ ngày xưa lại có thể được sử dụng theo cách này sao?

Sau vài lần kinh doanh, xưởng thêu ăn nên làm ra. Cuộc sống của các thợ thêu cũng được cải thiện rất nhiều. Một số thợ thêu sau khi học xong khóa của ta còn vạch trần bộ mặt thật của những gã nam nhân phụ bạc.

Gương mặt Từ Kiều cũng dần trở nên tươi tỉnh hơn.

Mẹ chồng thấy vậy, vui mừng trong lòng lại thưởng thêm cho ta vài cửa hàng nữa để ta được thỏa sức làm.

Ta quản lý công việc kinh doanh rất có tiếng tăm, thậm chí còn bán hàng cho cả các đoàn buôn. Nhờ đó, ta cũng có thể thuận tiện nhờ đoàn buôn, theo quỹ đạo trong nguyên tác của ta, bí mật dò la tung tích Thế Tử Từ Minh.

Ta lại gọi Trang Nhị đến. Suốt thời gian này, hắn đã làm không ít việc cho ta, ngày càng trầm ổn và đáng tin cậy. Giữa ta và hắn cũng dần trở nên quen thuộc hơn.

Ta nói với hắn: “Trang Nhị, ngươi theo đoàn buôn đi Mạc Bắc một chuyến, nhân tiện… giúp ta tìm một người ở gần thôn Dương Vĩ.”

Trang Nhị: “Người nào ạ?”

Ta khẽ mỉm cười: “Ừm. Ta nghe nói nam nhân ở cái thôn đó ai cũng cao to vạm vỡ, ngươi đi giúp ta chọn mặt gửi vàng vài người đi.”

Trang Nhị nghe vậy, im lặng một lúc: “Vâng.”

Nghe cái ngữ khí đó, có vẻ hắn đang nghiến răng nghiến lợi vậy.