Thoáng chốc, ta đã ở Hầu phủ tròn một năm.
Theo quỹ đạo của nguyên tác, Thế Tử Từ Minh lẽ ra cũng phải hồi kinh vào lúc này, đồng thời mang theo bằng chứng về việc Nhị Hoàng Tử và đồng bọn tham ô quân lương.
Thế nhưng, vẫn chưa thấy bóng dáng hắn đâu.
May mắn là, chuyện tham ô quân lương vẫn bị phanh phui. Nghe nói, bằng chứng quan trọng đó đã được một người cải trang thành hàng hóa, bí mật vận chuyển về kinh thành.
Khi biết tin này, ta có chút kinh ngạc.
Ta hỏi Trang Nhị: “Chẳng lẽ là đoàn buôn của chúng ta?”
Trang Nhị: “Có lẽ là trùng hợp.”
Ta: “Vậy còn người ngươi tìm giúp ta thì sao? Có tin tức gì không?”
Trang Nhị quay đầu đi, không nhìn ta: “Không có người nào thích hợp, chi bằng chọn ta đi.”
Ta: “…”
Đêm hôm đó, ta nằm mơ. Trong mơ, là cảnh ta ch[ế]t thảm ở kiếp trước.
Trong vũng m[á]u, ta tự nhủ: “Kiếp sau, ta không muốn sống như thế này nữa.”
Khi tỉnh dậy, dường như vẫn còn cảm giác đau đớn.
Sau khi ta vệ sinh cá nhân xong, đã thấy mẹ chồng và Từ Kiều đợi sẵn từ lâu, bên cạnh còn đặt những tấm lụa là và trang sức tinh xảo.
Hai người đồng thanh nói: “Tri Thư, chúc mừng sinh thần con/muội!”
Lúc này ta mới sực nhớ ra, hóa ra hôm nay là sinh thần của mình. Giấc mơ kia có lẽ là đang ám chỉ với ta rằng, ta đã thoát khỏi số mệnh trong cuốn thoại bản rồi.
Sau sinh thần, tiếp đến là tiết Thanh Minh.
Tại chùa, ta cùng mẹ chồng quỳ trên bồ đoàn, thành tâm khấu đầu cầu phúc. Khi đứng dậy, mẹ chồng tiện tay rút một quẻ. Thầy giải quẻ xem xong cười nói: “Phu nhân được quẻ tốt, là ý ‘núi vòng nước chuyển, mọi sự hanh thông’.”
Mẹ chồng mỉm cười, sau đó bỏ thêm một khoản tiền dầu nhang lớn.
Lúc xuống núi, nét u buồn giữa đôi mày mẹ chồng ta đã vơi đi nhiều. Bà đột nhiên mở lời: “Ta nhớ tám năm trước, ta từng đưa Từ Minh đến đây. Lúc đó, thằng bé tình cờ gặp một cô nương gầy gò đứng ngoài cổng chùa, nó cứ nhìn chằm chằm người ta một lúc lâu, về còn đòi đưa cô nương đó về nuôi làm muội muội cơ.”
Toàn thân ta chấn động, một ký ức mơ hồ bỗng nhiên trở nên rõ ràng.
Chính năm đó, thân mẫu ta qua đời. Phùng gia chê bai bà vốn xuất thân là vũ nương, không đáng mặt thế diện. Thêm vào đó, trong phủ còn đang ăn mừng sinh thần của một vị di nương được sủng ái khác. Thế là họ vội vàng chôn cất bà, ngay cả bia mộ cũng không dựng.
Lúc ấy, ta cũng từng đến ngôi chùa này, mắt đỏ hoe thề thầm trước tượng Phật. Ta, sau này nhất định phải trở thành người đứng trên vạn người, khiến tất cả phải xem trọng!
Ta nhớ khi đó, có một ca ca đứng bên cạnh nhìn ta, hỏi: “Cô nương còn nhỏ tuổi đã nhíu mày rồi, cầu xin chuyện gì vậy?”
Ta liếc nhìn bộ y phục vải thô của mình, rồi nhìn sang bộ y phục lộng lẫy của hắn, kiêu ngạo đáp: “Chuyện của ta không cần phải nói với công tử nhà giàu như huynh.”
Hắn ngẩn người rồi bật cười, lẩm bẩm vài câu. Ta không để ý, quay lưng bỏ đi.
Hóa ra người đó, lại chính là Từ Minh sao?
Ta ngẩng đầu nhìn mẹ chồng: “Mẫu thân! Tại sao hôm nay người lại kể cho con nghe những chuyện này?”
Mẹ chồng ta ngập ngừng: “Tri Thư, ta coi con như nữ nhi ruột. Ta nói thật với con, mấy hôm trước, ta nhận được tin Từ Minh thực ra chưa ch[ế]t. Chỉ là có nguyên nhân nên thằng bé buộc phải giả ch[ế]t để rút thân.”
Ta sững sờ nhìn bà ấy, nhất thời không thốt nên lời.
Mẹ chồng: “Nhưng đây dù sao cũng là sự l[ừ]a dối. Nếu Từ Minh trở về, con muốn ở bên nó thì đương nhiên là tốt đẹp. Còn nếu con muốn tái giá với người khác, mẫu thân cũng sẽ ủng hộ con.”
Lòng ta rối bời như tơ vò, khẽ hỏi: “Vậy hiện giờ Từ Minh đang ở đâu?”
Đúng lúc này, một tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến.
Ta theo bản năng ngước nhìn, thấy người đ[á]nh xe hôm nay đã được thay. Bên cạnh xe, một bóng người cao lớn quen thuộc đang lặng lẽ đứng đó.
Thật ra là Trang Nhị.
Nhưng khi hắn ta quay lại, khuôn mặt in vào mắt ta lại là Từ Minh.
Ta: “!?”
– Hoàn –